Tô Uyên hứng thú nhìn họ, sau đó quay sang nhìn Tần Trạm. Ánh mắt Tần Trạm lạnh lẽo vô cùng.

“Ừm… Cô Uyên, thật lòng xin lỗi cô.” Dương Nghị kiên trình nói: “Trước đó tôi vô tình xúc phạm cô, hy vọng cô đừng chấp nhặt với tôi.”

Nói xong, Dương Nghị sùng sức kéo tay Lâm Khinh Thiền. Lâm Khinh Thiền vội nói: “Cô Uyên, mong cô tha thứ cho tôi…”

“Cô cảm thấy cô nên nói xin lỗi tôi à?” Tô Uyên cười khẽ hỏi.

Lâm Khinh Thiền không ngu ngốc, những lời này đã nói rất rõ ràng. Mặc dù hiện giờ địa vị của Tần Trạm đã khác xưa, nhưng ba năm ăn trên ngồi trước khiến Lâm Khinh Thiền đã thành thói quen, cho nên mặc dù là lúc này, cô ta vẫn cảm thấy không thể nói xin lỗi Tần Trạm.

Lâm Khinh Thiền đứng ở đó không chịu nói, Tô Uyên nhất thời lạnh giọng lên tiếng: “Nếu không ghi nhớ ơn dưỡng dục của nhà họ Lâm thì cô cho rằng lúc này cô còn có thể đứng trước mặt tôi không?”

Nghe vậy, Lâm Khinh Thiền nhất thời kinh hãi, đang định lên tiếng thì Tần Trạm lại xua tay nói: “Tôi sẽ không chấp nhận lời xin lỗi của cô, cho nên cô không cần phải nói gì cả. Huống chi một nhân vật nhỏ bé như cô cúi đầu cũng sẽ không cho tôi cảm giác thỏa mãn.”

Sắc mặt Lâm Khinh Thiền đỏ lên, dùng sức chà chân, chỉ cảm thấy mình bị sỉ nhục. Song Dương Nghị lại không nghĩ vậy, anh ta vội chắp tay nói: “Vậy thì cảm ơn, cảm ơn.” Sau đó kéo Lâm Khinh Thiền rời đi.

Khi đã đi xa, Lâm Khinh Thiền mới tức giận nói: “Có gì mà đắc ý chứ! Chẳng qua là một thằng ăn bám thôi, không có nhà họ Tô, anh ta là cái thá gì chứ!”

Dương Nghị kéo tay Lâm Khinh Thiền, lắc đầu nói: “Được rồi, sau này em không được trêu vào anh ta nữa, biết chưa?”

Lâm Khinh Thiền phồng má, rõ ràng là không phục.

Bữa tiệc này tiến hành trong thời gian rất dài, nhưng Tần Trạm nói rất ít nên ngồi đó có vẻ lạnh tanh. Đồng thời, bữa tiệc này cũng khiến Tần Trạm biết cái gì gọi là ba bảy loại người. Chỉ là bữa tiệc nhỏ tụ tập mấy chục người mà vẫn phân chia giai cấp rõ ràng. Những người ngồi cùng bàn hầu như đều thuộc cùng một giai cấp, cho dù có người muốn cá chép vượt vũ môn thì cũng đa số đều thất bại. Cuối cùng đến 4h30 chiều, bữa tiệc dần dần đi đến hồi kết. Rất nhiều người bắt đầu trao đổi danh thiếp, Tần Trạm cũng nhận được danh thiếp và phương thức liên lạc của mười mấy gia tộc lớn.

“Cảm giác này thế nào? Có thấy lâng lâng không?” Tô Uyên trêu ghẹo.

Tân Trạm nhún vai nói: “Chẳng có cảm giác gì.”

“Xí!” Tô Uyên trợn trắng mắt.

Ngay khi mọi người đang hòa thuận vui vẻ thì cửa phòng tiệc bỗng bị mở ra, sau đó một gã đàn ông diện mạo dữ tợn bước vào. Mọi người nhất thời đưa mắt nhìn gã, mờ mịt không hiểu ra sao.

Gã này nhanh chóng bước đến trước mặt cụ Tô, cúi người nói: “Cụ Tô, mạo muội quấy rầy bữa tiệc của mọi người thì thật lòng xin lỗi, nhưng chuyện giữa tôi và Kiếm Hổ phải được kết thúc vào hôm nay!”

Cụ Tô lẳng lặng nhìn gã: “Chuyện của các cậu không liên quan tới tôi, nhưng cậu tự ý xông vào bữa tiệc, làm kinh động khách quý thì e rằng không lễ phép đâu.”

Gã mặt thẹo nhìn lướt qua mọi người, nói: “Cứ coi như tôi biểu diễn tiết mục cho mọi người xem đi.”

Cụ Tô lạnh mặt: “Vậy thì cậu không nể mặt tôi luôn hả?”

Gã mặt thẹo cười phá lên: “Cụ Tô đức cao vọng trọng, tôi đương nhiên không muốn đắc tội, nhưng hôm nay sau khi giết chết Kiếm Hổ, tôi sẽ cao chạy xa bay, cho dù ông là cụ Tô thì cũng không thể duỗi tay dài đến mức đó!”

Nghe vậy, Tần Trạm lập tức muốn đứng dậy. Tô Uyên lại lắc đầu nói: “Không sao đâu, có giáo đầu Lĩnh, ông nội tôi sẽ không sao đâu.”

“Kiếm Hổ!” Gã mặt thẹo hét lên rồi đi về phía Kiếm Hổ.

Sắc mặt Kiếm Hổ vô cùng khó coi. Mấy năm nay hắn đắc tội không ít người, kẻ thù không đội trời chung nhiều như sao trên trời, thế nên bất kể đi đến đâu hắn cũng sẽ dẫn theo một đám đàn em. Nhưng hôm nay hắn đến dự tiệc thương nghiệp của nhà họ Tô, còn tưởng sẽ không có kẻ nào dám to gan tới đây gây chuyện, cho nên mới dám đi dự tiệc một mình. Nhưng không ngờ vẫn có kẻ tìm tới tận nơi này.

“Mày… Mày đừng làm càn!” Chuyện đã đến nước này, Kiếm Hổ chỉ có thể kiên trì nói.

Gã mặt thẹo cười lạnh: “Kiếm Hổ, bố tìm mày đã lâu lắm rồi, cuối cùng hôm nay cũng bắt được cơ hội!” Nói xong, gã mặt thẹo bỗng giơ chân đạp một phát, tốc độ cực nhanh, đá trúng bụng Kiếm Hổ. Kiếm Hổ lùi lại mấy bước, ngã ngồi xuống đất, phun ra một búng máu tươi.

Giáo đầu Lĩnh vội che chở trước mặt cụ Tô, nhíu mày nói: “Cụ Tô, có cần tôi ra tay không?”

Sóng gió nào mà cụ Tô chưa từng trải qua? Cảnh tượng nhỏ này còn chưa thể lọt vào mắt ông.

“Cứ xem tình hình đã” Cụ Tô xua tay.

Kiếm Hổ giãy dụa bò dậy, cầm ghế đập lên đầu gã mặt thẹo. Nhưng gã mặt thẹo rõ ràng là dân luyện võ, võ công rất cao, thoải mái né tránh cái ghế, hơn nữa thuận tay bóp cổ Kiếm Hổ, xách hắn lên không trung.

“Kiếm Hổ, tao chờ ngày hôm nay đã lâu lắm rồi.” Gã mặt thẹo lạnh giọng nói.

Kiếm Hổ ra sức giãy dụa, nhìn về phía Tần Trạm, dùng hết sức lực cuối cùng hô: “Cậu… Trạm… Giúp tôi…”

Tần Trạm nhất thời nhíu mày. Anh đã hứa với Kiếm Hổ là sẽ giúp hẳn giải quyết kẻ thù không đội trời chung. Vì thế, Tần Trạm hít sâu một hơi rồi định đứng dậy. Tô Uyên vội nói: “Kẻ này rõ ràng là đã chuẩn bị sẵn, anh đừng xằng bậy.”

“Nhưng… Tôi đã hứa với Kiếm Hổ rồi.” Tân Trạm nhíu mày nói.

Tô Uyên suy nghĩ rồi chạy đến trước mặt Hoàng Lĩnh, nói: “Ông Hoàng, xin kính nhờ ông”

Mặc dù Hoàng Lĩnh không muốn, nhưng ông không thể không nghe lời cô Uyên, thế nên ông chỉ có thể nhanh chóng tiến lên, nắm đấm tung về phía gã mặt thẹo. Cú đấm này bất kể là sức mạnh hay tốc độ đều đạt đến cực hạn, ăn một cú đấm này không chết cũng tàn phế!

Song điều khiến người ta kinh ngạc là gã mặt thẹo lại xoay người, dễ dàng né tránh cú đấm này. Mọi người đều hít vào một hơi thật sâu. Gã mặt thẹo này là người phương nào mà lại có võ công cao đến thế?

“Người luyện võ u?” Hoàng Lĩnh nhướng mày, hứng thú hỏi.

Gã mặt thẹo ném Kiếm Hổ sang một bên, khom lưng nói: “Tôi không muốn đắc tội cụ Tô, hôm nay chỉ là ân oán cá nhân, mong ông đừng nhúng tay vào.”

Hoàng Lĩnh lạnh lùng nói: “Ít nói nhảm, một là mau cút đi, hai là tôi sẽ đánh chết cậu.”

Gã mặt thẹo thở dài: “Vậy thì tôi chỉ có thể đắc tội

Hoàng Lĩnh không nhiều lời, giơ nắm đấm vung lên như một viên đạn pháo. Gã mặt thẹo nhàn nhã, chẳng những không né tránh mà còn nghênh đón ngay mặt. Hai nắm đấm chạm vào nhau, nhất thời phát ra tiếng giòn tan. Gã mặt thẹo lùi về sau ba bước, Hoàng Lĩnh lại lùi tận năm bước, thậm chí nắm đấm hơi run rẩy.

Sắc mặt Tần Trạm khẽ thay đổi. E rằng võ công của gã mặt thẹo còn cao hơn cả Hoàng Lĩnh. Nếu không phải hôm nay anh đã bước vào luyện khí kỳ tầng ba thì chưa chắc đã có thể chiến thắng gã mặt thẹo.

“Lỡ giáo đầu Lĩnh bị thua thì sẽ khiến cụ Tô mất mặt.” Tân Trạm không nhịn được thầm nghĩ: “Nhưng nếu bây giờ mình ra tay thì chẳng phải sẽ khiến giáo đầu Lĩnh mất mặt hay sao?”

“Rốt cuộc… Gã mặt thẹo này là ai vậy?” Có người kinh hô, ngay cả cụ Tô cũng khẽ cau mày.

“Võ công giỏi lắm!” Hoàng Lĩnh nhíu mày.

Gã mặt thẹo lạnh giọng nói: “Tôi mong ông đừng nhúng tay nữa, nếu không tôi sẽ không nể tình nữa đâu.”

“Nói lớn lối lắm!” Hoàng Lĩnh nhất thời giận tím mặt, lập tức muốn xông lên.

“Gượm đã!” Lúc này, Tần Trạm bỗng kêu lên, nhanh chóng đi đến trước mặt Hoàng Lĩnh, bình tĩnh nhìn gã mặt thẹo: “Chẳng qua chỉ là một tên côn đồ, còn chưa xứng đáng để sư phụ ra tay, chi bằng hãy để đồ đệ là tôi ra mặt thay ngài!”

Hoàng Lĩnh cau mày, sau đó mau chóng hiểu ý Tân Trạm.

“Cậu nhóc, đừng thể hiện, tôi nhận ý tốt của cậu, nhưng cậu không phải là đối thủ của hắn ta, hãy mau tránh ra đi.” Hoàng Lĩnh lạnh giọng nói.

Tô Uyên kéo tay Tần Trạm, sốt ruột nói: “Tôi biết võ công của anh không tồi, nhưng người này không phải người thường, ngay cả giáo đầu Lĩnh cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn, anh không thấy sao?”