Nếu là mấy ngày trước thì chưa chắc Tần Trạm đã là đối thủ của gã mặt thẹo. Song hiện nay Tần Trạm đã bước vào luyện khí kỳ tầng ba, mặc dù chỉ cách một tầng, song thực lực lại chênh lệch một trời một vực. Vì thế anh cười nói: “Cô yên tâm, tôi nắm chắc mà.”

“Ha ha ha ha, thì ra cậu Trạm là đồ đệ của ông Lĩnh” Đúng lúc này, một người đàn ông mặc đồ luyện công bước ra. Người này khoảng chừng bốn mươi tuổi, nhưng không hề già nua mà trông vô cùng khỏe khoắn.

“Chủ quán Phan?” Chẳng mấy chốc đã có người nhận ra ông ta.

“Không ngờ chủ quán Phan cũng ở đây!”

“Ha ha, năm xưa chủ quán Phan chính là đệ nhất cao thủ Đạm Thành, có ông ấy đây, chúng ta có thể yên tâm được rồi.”

Nghe mọi người nói chuyện, Tần Trạm mới biết thì ra chủ quán Phan lại rất có danh tiếng, không ngờ lại quen biết nhiều người đến thế.

“Anh mau lại đây.” Tô Uyên kéo Tần Trạm sang một bên: “Chủ quán Phan là cao thủ nổi tiếng ở Đạm Thành, học trò mà ông ấy dạy dỗ đều được đưa vào các gia tộc lớn làm vệ sĩ.”

“Chủ quán Phan, giết người này, tôi sẵn sàng trả 3 tỷ 500 triệu!” Kiếm Hổ như bắt được phao cứu sinh, điên cuồng hét lên.

Chủ quán Phan liếc xéo Kiếm Hổ, hừ lạnh: “3 tỷ 500 triệu? Cậu cho rằng tôi là vì cứu cậu chắc? Nếu không phải cụ Tô muốn nhúng tay vào chuyện này thì cho dù cậu trả 35 tỷ, tôi cũng sẽ không quan tâm tới cậu đâu.”

Nói xong, chủ quán Phan bước đến trước mặt gã mặt thẹo. Ông ta xoay cổ tay, lạnh giọng nói: “Chắc cậu cũng đã nghe nói tới tên tôi đúng không?”

Gã mặt thẹo lại có vẻ rất khách sáo, gật đầu đáp: “Đúng vậy, năm xưa ông chính là đệ nhất cao thủ của Đạm Thành.”

“Nếu đã nghe rồi thì mau cút đi, tôi sẽ tha cho cậu một mạng” Chủ quán Phan cười khẽ

Gã mặt thẹo thở dài lắc đầu: “Võ công chỉ sợ tuổi tác, cho dù là ông năm xưa, tôi cũng chưa chắc đã e ngại, huống chi là bây giờ”

Chủ quán Phan biến sắc, phẫn nộ quát lên: “Miệng còn hôi sữa, ngông cuồng tự phụ! Đã vậy thì hôm nay tôi sẽ chèn ép nhuệ khí của cậu!” Nói xông, ông ta giơ chân tung một cú đá thật nhanh.

Tần Trạm nhíu mày, thực lực của chủ quán Phan còn chưa bằng Hoàng Lĩnh, huống chi là gã mặt thẹo này.

“Đùng!”

Chủ quán Phan vừa xông đến gần, gã mặt thẹo đã nhảy lên không trung, tung cú đá trúng lực ông ta. Chủ quán Phan nhất thời văng ra ngoài, phun một ngụm máu tươi.

“Thế này.” Mọi người đưa mắt nhìn nhau, có vẻ rất xấu hổ.

Chủ quán Phan không hổ là dân luyện võ, mặc dù cú đá này rất mạnh, song ông ta vẫn kiên trì đứng dậy.

“Giỏi lắm nhóc con, có chút bản lĩnh.” Chủ quán Phan lau vết máu dính trên khóe miệng, lạnh mắt nói.

Gã mặt thẹo xua tay nói: “Hôm nay tôi không muốn gây tổn thương người khác. chủ quán Phan, ông nên thu tay lại đi.”

“Láo xược!” Chủ quán Phan lại xông lên, nhưng kết quả không ngoài dự đoán, lại bị đá bay ra ngoài. Rất rõ ràng, thực lực của chủ quán Phan và gã mặt thẹo không thuộc cùng một đẳng cấp.

“Nếu mình có thể thu phục tên này thì tốt rồi.” Bắt đầu có người suy nghĩ.

“Gọi điện thoại đưa chủ quán Phan vào bệnh viện” Giáo đầu Lĩnh lạnh giọng nói, sau đó xoay cổ tay, nhìn gã mặt thẹo: “Xem ra hôm nay sẽ không thể kết thúc trong êm đẹp.”

Gã mặt thẹo cười nói: “Ông Lĩnh, có thể nói thực lực của ông mạnh nhất trong số đám người ở đây, nhưng tôi khuyên ông đừng nên ra tay thì tốt hơn.”

“Thế là thế nào?” Hoàng Lĩnh nhướng mày hỏi.

Gã mặt thẹo cười lạnh: “Không biết ông Lĩnh đã từng nghe nói tới cái tên Đổng Thiện Ngũ bao giờ chưa?”

“Đổng Thiện Ngũ?” Nghe cái tên này, sắc mặt Hoàng Lĩnh chợt thay đổi, rõ ràng là rất kiêng kỵ, nhíu mày hỏi: “Cậu có quan hệ gì với Đổng Thiện Ngũ?”

Gã mặt thẹo cười lạnh: “Đổng Thiện Ngũ là sư phụ của tôi.”

Nghe vậy, Hoàng Lĩnh nhất thời im lặng. Ông rối rắm một lát rồi quay sang nhìn Tô Uyên: “Cô Uyên, chúng ta đừng nên nhúng tay vào chuyện này thì tốt hơn.”

Tô Uyên kinh ngạc hỏi: “Ông không phải là đối thủ của anh ta ạ?”

Hoàng Lĩnh cười khổ: “Đổng Thiện Ngũ là bậc thầy cổ võ, hơn nữa có thù tất báo. Nếu hôm nay chúng ta làm tổn thương đồ đệ của ông ta thì chắc chắn ông ta sẽ không để yên cho chúng ta đâu. Không cần thiết vì Kiếm Hổ mà đắc tội Đổng Thiện Ngũ..”

Kiếm Hổ nằm trên mặt đất nhất thời sốt ruột kêu to: “Ông Lĩnh, van ông hãy cứu tôi! Chỉ cần ông cứu mạng tôi thì sau này tôi sẽ nghe lời ông!”

Hoàng Lĩnh lắc đầu, không quan tâm tới hắn ta.

“Cậu Trạm, cậu mau nói đỡ giúp tôi đi, cậu đã hứa với tôi.” Thấy Hoàng Lĩnh không dao động, Kiếm Hổ chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào Tần Trạm.

Hoàng Lĩnh liếc nhìn Tần Trạm: “Cậu nhóc, tôi khuyên cậu đừng xằng bậy thì tốt hơn.”

Tần Trạm nhìn Hoàng Lĩnh: “Đàn ông đã hứa hẹn thì phải làm được. Nếu tôi đã hứa với Kiếm Hổ thì phải thực hiện lời hứa đó.”

Nói xong, Tần Trạm bèn đi đến trước mặt gã mặt thẹo.

“Cậu nhóc, tôi cảnh cáo cậu đừng có sĩ diện!” Hoàng Lĩnh tức giận hét lên.

Nhưng Tân Trạm không để ý tới ông ta mà chỉ lạnh lùng nhìn gã mặt thẹo, nói: “Anh có thể nể mặt tôi, tha cho Kiếm Hổ một lần được không?”

Gã mặt thẹo lắc đầu: “Hôm nay tôi sẽ không nể mặt bất cứ ai. Tôi với anh ta phải có một kẻ mất mạng”

“Vậy thì chỉ có thể xin lỗi anh.” Tần Trạm cũng lạnh mặt.

“Mau xông lên, đánh chết tên khốn đó!” Lâm Khinh Thiền ở cách đó không xa kích động nói.

Lúc này, gã mặt thẹo đã bước đến gần Tần Trạm, lạnh giọng nói: “Mặc dù tôi không muốn đắc tội nhà họ Tô, nhưng nếu cậu đã muốn nhúng tay thì tôi không thể không ra tay.”

“Đừng lắm lời, cứ bắt đầu luôn đi.” Tần Trạm thản nhiên nói. Linh khí trong đan điền bắt đầu bao bọc mỗi một tế bào trong cơ thể, sức mạnh được vận chuyển lên cao nhất.

“Chậc, cậu nhóc này rất có nghĩa khí, tiếc rằng không thông minh cho lắm.”

“Chỉ giỏi sĩ diện, nhưng tôi đoán nể mặt nhà họ Tô, gã mặt thẹo hẳn là sẽ cho cậu ta sống sót.”

“Chà, thật đáng tiếc.”

Người chung quanh nhìn Tần Trạm như đang nhìn người chết.

“Vụt!”

Đúng lúc này, gã mặt thẹo đã nhanh chóng xông lên, tốc độ đạt đến cực hạn, nhanh đến mức Hoàng Lĩnh cũng kinh ngạc.

“Giáo đầu Lĩnh, mau giúp anh ấy đi!” Tô Uyên sốt ruột, tức giận nhìn gã mặt thẹp: “Nếu anh dám làm anh ấy bị thương thì dù chạy trốn đến chân trời góc biển, tôi cũng sẽ bắt được anh!”

Nhưng lúc này gã mặt thẹo đã không còn nghe thấy gì. Nắm đấm của gã thoáng chốc đã lại gần mặt Tần Trạm, Tần Trạm lại chỉ chắp tay sau lưng không nhúc nhích, ngược lại trông rất quý phái.

Ngay khi nắm đấm của gã sắp đánh trúng Tần Trạm thì Tân Trạm mới nhúc nhích. Anh giơ tay lên đỡ nắm đấm, một bàn tay khác đấm mạnh lên cánh tay gã mặt thẹo. Một tiếng “Rắc” vang lên, cả cánh tay của gã mặt thẹo bị gấp khúc một cách phi khoa học.