“Tên đạo sĩ đó có vấn đề.” Lục Ngôn Lễ hòa hoãn khẩu khí, chỉ chỉ Lê Phương Chỉ đã hoàn toàn biến thành cương thi trong xó xỉnh.

Hạ Lâu vừa nhìn liền hiểu được, từ đáy lòng toát ra ớn lạnh.Thiếu chút nữa...!thiếu chút nữa anh ta đã dán lá bùa này lên trán mình.Sau lá bùa rời khỏi người, không biết có phải do ảo giác hay không, nồng độ sương máu toàn thân giảm chút ít.


Bọn họ nhìn thấy được làn sương mù này đều bay hướng về khu vực Lê Phương Chỉ, chậm rãi chui vào trong lá bùa trước trán.Lục Ngôn Lễ đưa tay, cẩn thận chạm vào Lê Phương Chỉ.Cả người cô ta cứng ngắc, xúc cảm như kim loại, trên người đã bắt đầu tỏa ra mùi thối rữa.

Lục Ngôn Lễ hướng Hạ Lâu quát khẽ: “Còn không mau tới hỗ trợ?”Hai người cẩn thận từng li từng tí chuyển Lê Phương Chỉ đến trước thang máy, đoán chừng tiểu quỷ kia đã đi rồi, ấn công tắc xuống.Chỉ trong chốc lát, thang máy két két đi lên, đứa bé bên trong vậy mà vẫn còn, nó ngẩng đầu lên, sắc mặt xanh mét, nhếch miệng cười về phía hai người, nhún nhảy muốn phóng ra.Lục Ngôn Lễ đẩy Lê Phương Chỉ vào, áp đảo người đứa bé, nhanh chóng ấn phím.Trước khi cửa thang máy khép lại, hắn có thể nhìn thấy ánh mắt dữ tợn thù hận trong mắt đứa bé.“Đi mau đi.” Lục Ngôn Lễ kéo Hạ Lâu một cái.Lúc này quá trình hai người lên lầu bình thường hơn rất nhiều, thuận lợi tới trước cửa phòng 405.


Lục Ngôn Lễ lui về sau một bước, trước tiên trở tay đẩy Hạ Lâu tới cửa.Hạ Lâu còn chưa kịp mắng chửi, cả người đột nhiên bị băng phủ xuống, đông lạnh đến trì trệ, từ lòng bàn chân dâng lên cơn ớn lạnh khắp người, máu toàn thân tựa hồ đều ngưng lại.Lục Ngôn Lễ lớn tiếng hỏi anh ta: “Anh cảm thấy thế nào?”Qua một hồi lâu Hạ Lâu mới tỉnh táo lại, anh ta không còn tâm trạng tức giận, cảm nhận một hồi thì run rẩy nói: “Sàn nhà...!không đúng lắm...”“Anh rất lạnh?”Hạ Lâu gật gật đầu, ừ một tiếng.Đợi một lát thấy Hạ Lâu không có gì khác thường, Lục Ngôn Lễ bước theo vào phòng 405.Phản ứng đầu tiên chính là lạnh, lạnh đến run rẩy.Ớn lạnh từ lòng bàn chân truyền lên, giống như cả người bị nhốt trong tủ đông.

Giờ phút này Lục Ngôn Lễ vẫn còn lòng dạ thảnh thơi nghĩ lung tung: Chẳng lẽ đây chính là tủ lạnh của cương thi?“Tìm......!tìm đi.”Chỉ là giá rét mà thôi, Lục Ngôn Lễ còn chịu đựng được, đứng trong bóng tối phân biệt phương hướng, hắn bọc chặt quần áo đi vào trong phòng.Một mảnh tối đen khó nhìn thấy vật gì.

Hạ Lâu run rẩy lấy điện thoại di động ra, mở đèn pin.Khoảnh khắc ánh đèn sáng lên, nháy mắt cả hai cứng đờ tại chỗ.Trên tường, trên trần nhà, bàn, ghế, tủ lạnh, bàn trà......Tất cả đều dán đầy áp phích của một người phụ nữ!Trên trán cô ta ở mỗi một tấm áp phích đều có dán lá bùa nền vàng hoa văn đỏ, sợi tơ hồng dính liền ở giữa lá bùa, bốn phương tám phương treo chuông đồng vàng.“Chúng ta không thể chạm lung tung......”Nếu không cẩn thận đụng rơi sợi dây hay lá bùa, hoặc không cẩn thận chạm vào mặt của cô ta thì tuyệt đối bọn muốn nhìn đến hậu quả.Vậy là tên đạo sĩ kia ám chỉ trong lầu không có nguy hiểm, cũng là lừa bọn họ ?Đường sống...!đường sống ở đâu?Bọn họ đi đâu để tìm bức tường kép?.