Thủy cung Lan Chi Ngọc.Lý sư muội trốn thoát, một đường chạy về hướng này, trước khi đi, chú bác cho cô ta một cái chuông đồng khác, hiện tại, hai cỗ Phi Cương đều là của cô ta.

Cô ta nằm sấp trên một thân thể phi cương, mặc chúng nó cõng mình chạy đi.Cô ta biết sư huynh thả một cỗ hình nộm tại tòa chung cư kia, hình nộm này chính là cách cậu ta phụ trách thu thập máu thịt để cung cấp cho Lan Chi Ngọc.Nếu như có thể khống chế hình nộm, có lẽ có thể kéo dài thêm một chút, để chú bác bọn họ đuổi tới!Cô ta chạy trốn rất nhanh, phía sau cô ta, thiếu niên đuổi cùng giết tận không buông, hoàn toàn biến thành bộ dạng mặt xanh răng nanh, ngẫu nhiên có mấy lần đuổi kịp, cơ hồ có thể ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc trên người đối phương đập vào mặt.


Ở phía sau là một đám người mặt đần độn ngu ngốc mỉm cười.Trong căn hộ 405, Hạ Lâu và Lục Ngôn Lễ cẩn thận lui ra cửa.Trong phòng ngủ lẫn phòng khách đều dán đầy áp phích và bùa chú, không cẩn thận sẽ kéo đứt sợi tơ nào đó.

Bọn họ quyết định lui ra ngoài cửa nghĩ biện pháp trước.


Nhưng ngay một khắc bọn họ bước ra khỏi cửa, máu cả người như đông lại.Trong hành lang tối đen như mực, đèn pin điện thoại di động chiếu vào một đôi giày.Đôi giày này rất quen thuộc.Ánh đèn di chuyển lên trên, chiếu thẳng đến khuôn mặt bóng người kia, là Lê Phương Chỉ.Cô ta lẳng lặng đứng tại chỗ, hai gò má đã hoàn toàn lõm xuống, khuôn mặt xanh mét, hai tay duỗi thẳng cứng đờ.Mà trên trán của cô ta, lá bùa chế trụ đã biến mất!Trong nháy mắt nhìn thấy rõ ràng, hai người liền phản ứng lại, một hướng trên lầu một hướng dưới lầu chạy trốn.Lục Ngôn Lễ hối hận vì chạy xuống dưới, hắn mới vừa bước đến đầu cầu thang lầu ba, trong bóng tối mơ hồ nhìn thấy bóng dáng một đứa trẻ nhảy lên nhảy xuống.Hắn gắng gượng dừng bước, thậm chí lui về sau một chút.Hạ Lâu chạy lên cũng đang hối hận.

Ngoài cửa sổ, ánh đèn lóe lên, anh ta nghe thấy âm thanh nhảy lên “thùng thùng thùng”, hiển nhiên đang hướng về phía anh ta.Bước chân Hạ Lâu nhanh hơn.Lúc trước gặp quỷ đả tường anh ta đã phải đi thật lâu, vốn tưởng thể lực đã sớm cạn kiệt nhưng đối mặt với cương thi đuổi cùng giết tận không buông ở phía sau, sống chết trước mắt, tiềm lực cơ thể bộc phát, tốc độ tăng lên không ít, có thể tránh thoát móng vuốt sắc bén gần như muốn đâm vào sau lưng mình.Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?Chạy lên trên cũng trốn không được bao lâu, cuối cùng sẽ chạy đến sân thượng, tới sân thượng rồi còn có thể đi đâu?Xuống phía dưới thì càng không thể, một khi đuổi tới lầu một, anh ta còn chưa kịp bước ra khỏi chung cư đã phải chết không cần nghi ng.Đợi đã!Phải chết không cần nghi ngờ?Trong lòng anh ta đột nhiên nảy ra một ý niệm.Nhưng hiện tại đã không còn điều kiện thực thi, liền đi lại bên cửa sổ đang mở rộng ngay chỗ cầu thang, ánh trăng trong sáng chiếu vào, anh ta quẹo một cái, vọt vào trong một căn phòng, sau đó lập tức dùng sức đóng cửa lại!.