Chương 230

Cửu Thiên đầu tiên là sửng sốt, sau đó dốc hết sức nhảy lên.

Lúc này, Cửu Thiên tuyệt đối bạo phát lực lượng toàn thân của hắn, nhảy xuống từ trên tảng đá lạ, sau đó lao vào trong rừng.

Đạo Quang sư tôn vốn tưởng người mặc áo choàng đen này đã hôn mê rồi. Không ngờ đối phương vậy mà là ‘giả chết’, lập tức trốn đi.

Đạo Quang sư tôn tức giận, giơ tay, một thanh trường kiếm xiên thẳng trời đất xuất hiện, ánh sáng trên kiếm giống như cột sáng nối trời đất.

Một kiếm chém xuống, nhằm vào khu rừng đó.

Tiểu Hắc lo lắng hét to, mà vào lúc này, giọng nói của Cửu Thiên vang lên trong rừng.

“Đạo Quang sư tôn, dừng tay!”

Nghe thấy giọng của Cửu Thiên, Đạo Quang sư tôn lập tức sững người, vội vàng tản đi lực lượng trong tay.

Nhưng cho dù như vậy, cự kiếm nhỏ đi gấp 10 lần vẫn dài mấy chục trượng, lập tức giáng xuống.

Tiếng ầm vang lên truyền khắp Vân Sơn.

Bên dưới trong đám người Hàn Liên, Sở Chính, Sở Trực, Vô Song nhìn ánh sáng đó, chậc chậc cảm thán. Hàn Liên lắc đầu nói: “Không biết tên quỷ xui xẻo nào chọc vào Đạo Quang sư tôn. Kiếm quang này, thật lớn, thật lợi hại.”

Sở Trực gọi: “Đừng phí lời, mau đi giúp đỡ, đại sư huynh căn phòng này của huynh vẫn phải xây dựng thêm, xây dựng thêm mấy lần nữa.”

Nhất Thanh sư tôn nhìn về phía xuất hiện ánh sáng rồi hơi nhíu mày. Kiếm quang vừa rồi đạt tới đỉnh phong, lúc này sao lại đột nhiên giảm đi? Đã xảy ra chuyện gì sao?

Trên đỉnh Vân Sơn, kiếm quang trực tiếp chém cánh rừng thành bình nguyên.

Trong kiếm quang, Cửu Thiên cũng không may mắn tránh thoát, tuy khoảnh khắc hắn lao vào rừng thì đã thu lại áo choàng đen và mặt nạ sắt, hơn nữa còn lấy trọng kiếm ra.

Nhưng một đạo kiếm quang này của Đạo Quang sư tôn, vẫn khiến hắn suýt chết.

Chưa từng có khoảnh khắc như này, Cửu Thiên cảm thấy mình cách cái chết gần như vậy. Vô Phong trọng kiếm chặn ở trước người, giúp hắn chặn hơn nửa kiếm quang, nhưng kiếm quang còn lại vẫn khiến cả người hắn đầm đìa máu.

Tờ giấy Nhất Nguyên Đạo Quyết nhẹ nhàng rơi ở bên cạnh hắn. Cho dù kiếm quang mạnh như vậy cũng không thể khiến tờ giấy có một chút vết tích nào.

Ngược lại máu của Cửu Thiên nhuộm tờ giấy, cả tờ giấy cũng bắt đầu biến đỏ, chữ Nhất của tờ giấy ở trong huyết dịch lại càng thêm đen xì và sâu thẳm. Ngay sau đó, một đạo ánh sáng trắng trong tờ giấy bỗng tiến vào trong cơ thể của Cửu Thiên.

Chữ Nhất trên tờ giấy lập tức trở nên ảm đạm, một cơn gió thổi qua, bay sang một bên.

“Cửu Thiên!”

Đạo Quang sư tôn lập tức bay tới.

Nhìn thấy Cửu Thiên cả người đều là máu, tim của Đạo Quang sư tôn như bị dao cứa. Ông ta vậy mà ngộ thương đệ tử của mình, nếu Cửu Thiên chết, ông ta sẽ hối hận suốt đời.

Đi tới trước mặt Cửu Thiên, Đạo Quang sư tôn vội vàng truyền canh kình của mình vào trong cơ thể của Cửu Thiên.