Mơ hồ đã có cảm giác ngày mùa hè, đầu hạ, gió ở trên cây nhẹ nhàng trò chơi, những bông hoa sáng lạn nở rộ, làm cho người ta trong lòng thư sướng, ánh mặt trời toát ra, đẹp làm cho người ta quáng mắt, không dám nhìn thẳng.

Có người lẳng lặng tiêu sái tiến vào, im lặng tiêu sái, Tư Mã Nhuệ không yên lòng nhìn hoa quế trước mặt, trước mắt là tiếng cười của Mộ Dung Phong lúc ấy, điềm tĩnh, ôn nhu.

Đối với tin tức của Mộ Dung Phong, hắn thủy chung chưa từng buông tha, chính là chưa từng có tin tức gì của nàng, trong lòng không dám nghĩ, nàng có phải hay không thật sự đã không còn ở nhân thế nữa, không biết, nàng hiện tại được không? Ở một cái thế giới kia, có hay không người như hắn yêu thương nàng?

Chính là chỉ cần nghĩ đến, nếu thực sự có người như hắn yêu thương nàng, trong lòng liền như bị kim đâm, đau đến chịu không nổi. Hắn tình nguyện trên đời chỉ có hắn một người như vậy yêu thương nàng.

Một đôi tay, đặt ở trên mắt hắn, hơi hơi lo lắng, thản nhiên hương khí, da thịt mềm mại, phải là một nữ tử.

“Mạnh Uyển Lộ, ta cảnh cáo ngươi, đừng để ta tự mình đuổi ngươi đi ra ngoài, niệm tình việc ngươi là một nữ tử, ta cho ngươi tự do chính mình rời đi, buông tay ra.” Tư Mã Nhuệ lạnh lùng nói, che dấu không được sự chán ghét trong giọng nói.

Có ý cười nhẹ nhàng, tay lại vẫn là không buông.

Tư Mã Nhuệ tâm sinh ý tức giận chán ghét, nâng tay bắt lấy cánh tay người tới vùng ra, miệng chán ghét nói: “Mạnh Uyển Lộ, ngươi có hay không để yên?!”

Bàn tay đang che ánh mắt hắn, bị hắn vùng ra, người bị hắn vùng, lảo đảo suýt ngã về phía bãi đá trong đình, một đôi tay, theo bản năng bắt được cánh tay hắn, hé ra khuôn mặt tươi cười sáng lạn, ánh vào ánh mắt Tư Mã Nhuệ.

Trong lúc nhất thời, Tư Mã Nhuệ có chút quáng mắt.

Là ngữ khí thản nhiên, hơi hơi hờn dỗi, “Tư Mã Nhuệ, chàng là cố ý phải không? Ta có ý tốt đưa sách dạy nấu ăn lại đây, chàng không cần cũng liền thôi, làm gì như thế!”

Tư Mã Nhuệ thẳng tắp đứng ở địa phương, hô hấp cơ hồ là đình chỉ.

Mộ Dung Phong mỉm cười nhìn đình viện trong ảo giác đã tới này, nơi này nàng xuyên qua mà đến, vẫn như trước, chính là gian phòng cùng Tư Mã Nhuệ cử hành nghi thức động phòng đã không thấy, hẳn là đã bị Xuân Liễu thiêu đi, mà hắn đến không thay đổi, nàng cố ý không nhìn tới đèn lồng đang treo cùng hỉ tự đã phai màu, nhẹ quay đầu nhìn Tư Mã Nhuệ trợn mắt há hốc mồm. Hắn vẫn như cũ là anh tuấn mà tà khí như vậy.

Một thân tố y, tóc dài tung bay, trâm ngọc cài lên tóc đen, dung nhan thanh lệ tuyệt tục, khí chất tao nhã cao quý, vẻ mặt hờn dỗi đáng yêu, liền đứng như vậy, giống như cùng không khí hợp hai làm một.

Tư Mã Nhuệ chính là ngơ ngác đứng, không có phản ứng gì.

Mộ Dung Phong nhẹ nhàng đứng thẳng thân mình, tay quơ quơ ở trước mắt Tư Mã Nhuệ, cười nói: “Tư Mã Nhuệ, ta nói rồi, người dọa người có thể hù chết người, chàng làm ta sợ ba lượt, ta bất quá dọa chàng một lần mà thôi, chàng thật không muốn nói chuyện với ta sao?”

Tư Mã Nhuệ vẫn là không nói lời nào.

“Ai, ta đây từ từ đi dạo, chàng chừng nào muốn cùng ta nói chuyện, ta lại cùng nói chuyện với chàng.” Nói xong, Mộ Dung Phong ở trước bàn đá ngồi xuống, thưởng thức chén trà trên bàn, trên mặt vẫn đang lộ vẻ mỉm cười, ngữ khí vẫn như cũ là ôn hòa mà thản nhiên, “Xuân Liễu đâu? Như thế nào không thấy nàng? Vừa mới giống như thấy Yên Ngọc đi ra ngoài, thấy thế nào cũng không phải đặc biệt cao hứng?”

Trong lòng mặc dù có mơ hồ áy náy, Bạch Mẫn trong thế giới kia, nàng không biết tình hình như thế nào? Có lẽ đã thành người thực vật, có lẽ đã chết? Mặc kệ, để cho chính mình ích kỷ một lần đi, sống ở chỗ nào không phải là sống, vì cái gì nhất định phải sống ở thế kỷ hai mươi mốt mới là bình thường, chỉ cần có tình yêu, sống ở đâu đều tốt.

Chính là cha mẹ đâu? Bằng hữu đâu? Đoạn Chi Sơn đâu?…… Hy vọng bọn họ đều tốt lắm.

Tư Mã Nhuệ tim đập cơ hồ là đình chỉ, nhìn chằm chằm nữ tử trước mắt, ngây ngốc.

Yên Ngọc từ bên ngoài trở về, cầm trong tay dược lấy về từ chỗ Lệ phi, cũng không có chú ý tới Mộ Dung Phong ở trong đình, cúi đầu nói với Tư Mã Nhuệ: “Tứ thái tử, dược đã lấy về đây, nô tỳ đi giúp Xuân Liễu thoa lên, Lệ phi nương nương mời ngài đi qua một chút, nói là có việc muốn cùng ngài thương lượng.”

“Xuân Liễu làm sao vậy?” Mộ Dung Phong khó hiểu hỏi.

“A!…” Phản ứng của Yên Ngọc là trực tiếp, nàng nhìn nữ tử ở trong đình, cảm thấy miệng run rẩy, nàng không tin Mộ Dung Phong đã chết, nhưng thật sự nhìn thấy, vẫn là hoảng sợ, Mộ Dung Phong thoạt nhìn không có biến hóa gì, giống như chính là ly khai một hồi, lại đã trở lại, tố y đạm bạc, khuôn mặt thanh nhã, ôn nhu cười, thanh âm nhẹ nhàng, vẫn là Mộ Dung Phong kia, là Mộ Dung Phong rời đi nửa năm lại đã trở lại, thật là! “Tứ thái tử phi, người, người khi nào thì trở về? Mau khiến Yên Ngọc cùng Xuân Liễu muốn chết!”

Mộ Dung Phong mỉm cười, nói: “Vừa mới trở lại, nói đến cũng phải cám ơn dược của Ô Mông quốc, thật sự là thần kỳ, thế nhưng có thể cho ta hôn mê thời gian gần nửa năm không có việc gì, còn muốn cám ơn người một nhà kia đã cứu ta, tuy rằng ta vẫn hôn mê, bọn họ nhưng vẫn tận tâm chiếu cố ta, nếu không có bọn họ chiếu cố, chỉ bằng dùng dược duy trì, chỉ sợ ta tỉnh lại cũng sẽ đáng sợ như quỷ si bình thường. Đúng rồi, Xuân Liễu đâu? Cái gì mà dược cấp cho Xuân Liễu thoa lên?”

“Ách, này…” Yên Ngọc nhìn thoáng qua Tư Mã Nhuệ, tâm nói: Thành, bảo ngài nhanh đưa Mạnh Uyển Lộ đuổi đi, ngài đến là lười đuổi, nay đến thật là tốt, nay Tứ thái tử phi đã trở lại, ngài đến phải xử lý như thế nào? Vấn đề là, muốn hay không nói cho Tứ thái tử phi, chuyện Xuân Liễu bị tân thái tử phi đả thương? Chỉ sợ biết sẽ khổ sở, nhưng là nếu không nói, nếu Tứ thái tử phi muốn gặp Xuân Liễu thì phải như thế nào mới tốt đây? Tuy rằng là người thông minh, nhưng trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể nói gì hơn.

Mộ Dung Phong chuyển hướng Tư Mã Nhuệ, nhẹ giọng hỏi: “Xuân Liễu xảy ra chuyện gì? Vì sao Yên Ngọc không dám nói? Nàng hiện tại ở nơi nào?”

Cảm giác duy nhất của Tư Mã Nhuệ chính là, chính mình đang nằm mơ, đã từng có rất nhiều giấc mộng như vậy, mỗi lần trong mộng đều đã có Mộ Dung Phong cười yếu ớt cùng khẽ nhăn mày như thế, có phải hay không lúc này đây cũng là mộng?!

Nhìn Tư Mã Nhuệ không có phản ứng, Yên Ngọc trong mắt mang lệ, không để ý quy củ nói: “Tứ thái tử phi đang hỏi ngài, ngài vì cái gì không để ý tới người?”

“Ta,” Tư Mã Nhuệ tiến lên từng bước, thân thủ cầm tay Mộ Dung Phong, là ấm áp, chân thật, hắn lệ tràn mi mà ra, vui sướng mà phóng đãng, giống như thế giới đột nhiên sáng ngời sáng lạn lên, giống như vẻ lo lắng vốn có đều không còn sót lại chút gì, “Phong nhi, là nàng sao? Thật là nàng sao?”

“Đương nhiên là ta.” Mộ Dung Phong mỉm cười, thân thủ lau đi lệ trên khóe mắt Tư Mã Nhuệ, nhẹ nhàng nói, “Biết ta nghĩ đến chàng nhiều sao? Tuy rằng hôn mê, nhưng, trong ý thức thủy chung có chàng, nếu không phải bởi vì nhớ chàng, có lẽ sẽ không có ta đứng ở chỗ này hôm nay. Tư Mã Nhuệ, chàng có hay không vẫn nghĩ đến ta? Nhớ kỹ ta?”

“Có, có, có!” Tư Mã Nhuệ mừng như điên, không biết phải nói gì mới tốt, chính là vui mừng, nhìn Mộ Dung Phong, tâm tựa hồ là đang muốn bay lên, thật muốn ôm Mộ Dung Phong tại chỗ nhảy dựng lên.