“Vậy đèn đỏ cùng hỉ tự trong viện kia, chàng phải giải thích cho ta như thế nào?” Mộ Dung Phong chỉ vào đèn lồng cùng hỉ tự hơi hơi lắc lư trong gió kia, lẳng lặng hỏi, “Còn có, Xuân Liễu rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Vì cái gì phải rịt thuốc? Nàng xảy ra chuyện gì?”

Tư Mã Nhuệ có chút cứng họng, không biết nói cái gì mới tốt.

Ở trong ảo giác đã biết Tư Mã Nhuệ cưới Mạnh Uyển Lộ, nhưng, may mắn là, thời điểm nàng trở về nhìn thấy không phải hai người biểu tình tương thân tương ái, nếu là hai người gắn bó tướng ôi, sợ là chính mình thật sự phải hối hận chính mình bỏ qua hết thảy trở về.

Yên Ngọc cũng là bất chấp nhiều chuyện như vậy, vui mừng nói: “Nô tỳ muốn đi nói cho Thái Hậu nương nương một tiếng, chỉ sợ là Thái Hậu nương nương sẽ cao hứng không biết như thế nào cho phải.” Nói xong, xoay người chạy ra, đem chuyện thoa thuốc cho Xuân Liễu cũng quên ở sau đầu.

Nhìn Mộ Dung Phong, Tư Mã Nhuệ gắt gao nắm tay nàng, giống như muốn đem toàn bộ những tưởng niệm của hắn trong khoảng thời gian ngắn nhắn dùm đến Mộ Dung Phong, “Nàng rốt cục đã trở lại? Mấy ngày nay nàng như thế nào? Vì cái gì vẫn không có tin tức của nàng? Nàng thật sự nhẫn tâm giấu mặt sao?”

“Ta vừa mới nói, ta là vừa mới tỉnh lại.” Mộ Dung Phong mỉm cười, nhẹ nhàng nói, “Ngày ấy xe ngựa chở ta một đường chạy như điên, cuối cùng rơi vào bên trong dòng sông lớn, ngày ấy vừa lúc giữa sông nước dâng lên, nguyên bản ta là không có khả năng may mắn còn tồn tại, vừa vặn may mắn là, trong sông có một đảo đơn độc, trên đảo có một gốc cây đại thụ trăm năm, vừa đúng ngăn cản cơ thể của ta, đợi sau khi nước rút, có thuyền đánh cá phát hiện ta, đem ta cứu trở về nhà. Cũng coi như ta mệnh lớn, trong thôn vừa lúc có một vị thương nhân từ Ô Mông quốc đến, trong tay hắn có loại dược thần kì, cho ta ăn vào, làm cho ta có thể ở trạng thái hôn mê không đến mức toi mạng, sau đó người nhà họ Tô này vẫn tận tâm tẫn ý chiếu cố ta, ít nhiều nữ nhi nhà bọn họ hàng ngày chiếu cố ta từng chút một, cho nên giúp sinh mệnh ta có thể kéo dài. Sau lại, tuy rằng vẫn bị vây ở trong trạng thái hôn mê, nhưng trong tâm thức vẫn có chàng, có Đại Hưng vương triều, có cuộc sống nơi này nhiều điểm giọt giọt, thế nhưng giúp ta ở trong bất tri bất giác thức tỉnh lại đây.”

Mộ Dung Phong đột nhiên bướng bỉnh cười, tiếp theo nói: “Sau khi tỉnh lại, bởi vì nằm trên giường trong thời gian quá dài, ta không thể không ở lại Tô gia nghỉ tạm ba ngày mới có thể rời đi. Có thể đi lại, ta trước lên thuyền về tới kinh thành, đi đến Ẩm Hương lâu, tìm được chỗ đại trù sư, hắn đang cùng thuộc hạ thương lượng chuyện thọ yến chúc thọ tổ mẫu, ta tự nhiên là cao hứng, liền thừa dịp giúp bọn họ đưa sách dạy nấu ăn tìm cơ hội trở lại, nghĩ muốn cho chàng một kinh hỉ. Nói đến thật thú vị, ta còn thật là đem đại trù sư làm cho hoảng sợ nhảy dựng, hắn còn thét to ban ngày ban mặt gặp quỷ, ngẫm lại, cũng là buồn cười. Bất quá,…”

Mộ Dung Phong đột nhiên cười nhẹ, dừng một chút, tiếp theo nói, “Ta còn chưa cho chàng kinh hỉ, chàng đến là cho ta một cái thật to “ngoài ý muốn”, giống như nơi này đã có chủ nhân mới, chàng tính an trí ta như thế nào đâu?”

“Trong phủ này chỉ có nàng, làm sao có những người khác.” Tư Mã Nhuệ mỉm cười nói, tay vẫn nắm chặt tay Mộ Dung Phong, trong giọng nói tất cả đều là che chở cùng sủng nịch, Phong nhi đã trở lại, đây là điều trọng yếu nhất, chỉ cần nàng đã trở lại, hết thảy tất cả đều tan thành mây khói.

“Nhưng là, nơi này giống như thật sự có một nữ nhân khác, có phải hay không là phi tử mới nạp? Thời điểm ta đến đã nghe dân chúng nói, chàng sẽ không lừa gạt ta đi.” Mộ Dung Phong trong biểu tình thản nhiên có mơ hồ thương tâm, chuyển đề tài, hỏi, “Xuân Liễu xảy ra chuyện gì? Chàng còn không có nói cho ta nghe đâu.”

“Ách, nàng,…” Tư Mã Nhuệ trong lòng âm thầm kêu khổ, thật không biết giải thích như thế nào mới tốt, tuy rằng hắn không thừa nhận Mạnh Uyển Lộ tồn tại, nhưng Mạnh Uyển Lộ này xác thực quả thật đang ở trong phủ, cũng tự chủ trương làm nổi lên việc nữ chủ nhân mới. Nếu nói cho Mộ Dung Phong, Xuân Liễu là bị người gọi là tân thái tử phi đả thương, chỉ sợ không có chuyện tốt gì.

Nghe được bên ngoài kêu, “Thái Hậu nương nương đến!” Là thanh âm của Tiểu Đức tử.

Tư Mã Nhuệ nhẹ nhàng thở ra, tổ mẫu xuất hiện thật sự là đúng thời điểm, ít nhất có thể tạm thời giúp hắn thoát khỏi tình trạng quẫn bách lúc này.

“Phong nhi…” Người còn chưa tới, thanh âm đã muốn truyền vào, nghe được ra là vui mừng như vậy. Nghe Yên Ngọc nói, hôm nay Mộ Dung Phong đã trở lại, lúc đầu còn tưởng rằng là Yên Ngọc muốn nàng vui vẻ, nhưng vui đùa như vậy một nha đầu làm sao dám loạn ngôn, bán tín bán nghi vội vàng tới phủ Tứ thái tử, từ xa liền nhịn không được hô lên, trong thanh âm có nghèn nghẹn muốn khóc, “Là con đã trở lại sao?”

Đột nhiên, Mộ Dung Phong liền nhịn không được rơi lệ, thời điểm nhìn thấy Tư Mã Nhuệ, là vui mừng, còn chưa kịp cảm thấy bi ai, mà nghe được một tiếng kêu này của Thái Hậu, nhịn không được liền nước mắt tràn mi mà ra, trong thanh âm kia là vui sướng hoàn toàn không thèm che dấu.

Đúng vậy, Thái Hậu thật là phi thường tưởng niệm nàng, sau khi nàng nhớ tới chính mình là Mộ Dung Phong, từng ở trong ảo giác, vụng trộm đi qua Tường Phúc cung của Thái Hậu, nhìn thấy Thái Hậu nước mắt lưng tròng cùng Tiểu Đức tử trò chuyện về nàng.

Mộ Dung Phong từ trong tay Tư Mã Nhuệ rút ra tay mình, trong suốt quỳ xuống, trong nước mắt hỗn loạn vui sướng cùng ủy khuất, cũng thanh âm nghẹn ngào nói: “Tổ mẫu, là Phong nhi đã trở lại, Phong nhi nhớ người, người có từng nghĩ đến Phong nhi?”

Thái Hậu thật sự nhìn thấy Mộ Dung Phong quỳ trên mặt đất, nước mắt quả nhiên là muốn thu cũng thu không được, chính là rơi lệ, nâng Mộ Dung Phong dậy, lôi kéo tay của Mộ Dung Phong, chỉ lo rơi lệ, thế nhưng một câu cũng nói không nên lời, nhìn nhìn, thì thào nói: “Phong nhi, tổ mẫu rất nhớ con…Thật gầy, Phong nhi tốt của ta, có phải hay không chịu rất nhiều khổ cực?”

Mộ Dung Phong mang lệ mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Hoàn hảo, chính là vẫn hôn mê, ý thức không rõ, may mắn có dược của thương nhân Ô Mông quốc, khiến cho thân thể Phong nhi có thể duy trì hiện trạng. Kỳ thật Phong nhi vẫn có ý thức, luôn có một sự tình ở nơi này nhắc nhở Phong nhi, nếu không phải Phong nhi nghĩ, nhớ kỹ người nơi này, sợ là tổ mẫu thật sự không thấy được Phong nhi nữa.”

“Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi.” Thái Hậu nhẹ nhàng thở ra, cẩn thận nhìn Mộ Dung Phong, giống như thấy thế nào cũng nhìn không đủ, “Ta đã từng thỉnh một cao nhân đắc đạo tính toán vận mệnh cho con, nói con là một cô nương trọng tình trọng nghĩa, bất luận phát sinh chuyện gì, cũng không bỏ được sở hữu hết thảy ở nơi này, hắn cũng từng nói, cho dù nay tìm không thấy con, nhưng thân thể nhất định là tốt, chính là linh hồn không biết phiêu đãng đi nơi nào, chỉ cần nơi này có vướng bận của con, con liền nhất định sẽ trở về. Quả nhiên là hắn nói trúng rồi, nghe Yên Ngọc nói con trở về, ta bắt đầu còn chưa tin, còn cho là nàng muốn ta cao hứng, nay thực thấy con, tổ mẫu mới thật sự là yên lòng.”

Mộ Dung Phong cúi đầu, nghĩ rằng: Thì ra, không chỉ có thế kỷ hai mươi mốt có cao nhân như vậy, Đại Hưng vương triều này cũng có cao nhân như thế, có cơ hội nhất định phải nhìn xem, xem hắn có thể nói về cuộc sống Bạch Mẫn của ta như thế nào. Ngẫm lại, thật là thú vị, nàng thích cuộc sống nơi này!