*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chap 3: Trăng tròn.XÍCH LINH| ĐÔNG PHONG TƯ HOÀI - Chap 3: TÙY TIỆN

*Ngự hoa viên của Ngọc Đình Điện.

Chút gió nhè nhẹ, cành hoa lan trắng phản chút hồng đung đưa.

-"Đêm rồi, nương nương vào phòng nghỉ không sương lạnh" A Giang nói.

-"Từ từ, em mau ngồi xuống đây đi"

-"Có chuyện gì mà người có vẻ đa nghi vậy ạ?"

-"Ta nghe cha nói mẫu thân ta là một nô tỳ trong cung, mà ông lại chẳng nói cho ta bà có xuất thân rõ ràng như thế nào" Tranh Tịch chán nản.

-"Theo em được thám thính, ở trong Long Đình Điện có ngự thư phòng ghi chép tất cả các sơ khai lý lịch của nô tỳ, thái giám"


-"Đúng đúng, ta cũng nghe thấy vậy, nhưng vốn không phải trong Long Đình Điện, chắc chắn tên Diệp Thần kia đã cho di chuyển, tên khốn nạn!"

-"Haizz,nương nương à, em hết chịu nổi người"

-"Chẳng phải vậy hay sao, tên này mưu mô quỷ kế, không thể nào gần được"

A Giang thấp thỏm.

-"Em nói nhỏ với người, nghe nói điện hạ có một giam phòng bí mật chuyên trừng trị những kẻ có tội, vào trong đấy sống không bằng chết"

Mặt Tranh Tịch đầy nham hiểm, he he.

-"Này nương nương, người đang nghĩ gì vậy!"

-"Em không cần biết, hay bây giờ ta cải trang thích khách vào ngự thư phòng thế nào?" Tranh Tịch vừa nhấm nháp ly trà hoa ly vừa cười tủm tỉm.

-"Ây da, bây giờ nương nương phải ngủ cho lại sức, nương nương hãy bỏ ngay cái suy nghĩ đen tối đó trong đầu ra cho em"

-"Mai, tối mai thế nào?"

Bỗng nhiên hàng ly rì rào, bọn họ cũng không dám bàn bạc gì nữa.


Ở Long Đình điện,

Diệp Thần vẫn đang đọc sách trước cửa điện hóng gió, ngắm trăng.

-"Hoàng thượng, người mau vào nằm nghỉ đi, ngoài này lạnh lắm,người muốn một ly trà gừng không?"

-"Từ bao giờ người biết quan tâm đến ta vậy?"

-"Người lại nghĩ sai về thần rồi, có một điều thần suy nghĩ là tại sao hoàng thượng tuyển nhiều ái phi như vậy mà không cho ai thị tẩm?"

-"Đồ nhiều chuyện"

-"Để thần đoán,có phải người muốn cho hoàng hậu ghen tuông đúng không?"

Diệp Thần vẻ mặt như bị người ta đoán trúng ý.

-"Câm miệng"

-"Hoàng thượng tha tội"

-"Đi ngủ".

-"Tuân lệnh"

Sáng hôm sau, hôm nay có chút nắng nhẹ, chim hót, hoa thơm đua nở, sóng gợn lăn tăn,khiến cho tâm trạng Tranh Tịch cũng vui hơn.

-"Nương nương, các phi tần đã đến tham kiến người"

-"Cho họ vào"

-"Phi tần tham kiến hoàng hậu nương nương, kính chúc hoàng hậu nương nương luôn tràn ngập sắc xuân"


-"Các ngươi miễn lễ đi, dù gì cũng là tỷ tỷ muội muội chung một nhà, không cần khách sáo."

-"Nương nương nói chí phải" Nhàn phi lên tiếng.XÍCH LINH| ĐÔNG PHONG TƯ HOÀI - Chap 3: TÙY TIỆN

-"Đây chả phải là Nhàn phi được hoàng thượng sủng ái nhất sao?"

-"Không dám thưa hoàng hậu"

-"Ăn nói cũng khéo lắm, nhưng ta không có hứng thú" Tranh Tịch nhâm nhi ly trà trong sự tức giận của Nhàn Phi.

-"Các ngươi lui được rồi"

-"Thần thiếp xin lui"

-"Nương nương, em nghe nói Nhàn phi đó cao cao tại thượng, sống trong an nhàn từ nhỏ nên không coi ai ra gì"
-"Ta biết, thật ra những người tầm thường như vậy thật không đáng để ta quan tâm"

-"Diệp đại vương giá đáo"

-"Ca ca à, đệ thật sự không muốn cưới con gái của tể tướng Tử Kỳ đâu, đệ còn đang tuổi ăn tuổi lớn mà"

-"Nếu đến đây vì việc này thì tốt nhất ngươi nên đi về đi"

-"Rốt cuộc là tại sao mà ta phải lấy cô ta?"

-"Lấy con gái tể tướng, đệ sẽ được trọng phụng hơn ở trong cung"

-"Ta sẽ đi mách với chị dâu để xem huynh còn dám bắt ta lấy cô ta không?"

-"Ngươi dám?"

..

Đêm đến,

Tranh Tịch cải trang thích khách một mình lẻn vào trong cung.

-"Nương nương, mặt nạ của người"

-"Đợi tin tốt từ ta"

Bước chân chầm chậm đi vào trong Long Đình Điện, dùng Lưu Ly hương đánh ngất bọn thái giám.

-"Đêm lạnh thế này, chúng ta đi canh nhanh rồi còn về ngủ" Mấy tên lính cầm đèn thủ thỉ.
-"Đúng là làm ăn thất trách" Tranh Tịch nghĩ bụng.

-"Bản đồ loằng ngoằng thế này, biết đường nào mà tìm" Cầm tấm bản đồ A Giang đưa cho, nàng lọ mọ.

-"Ta đã ở trong cung ba năm rồi, nhưng từ khi Diệp Thần lên ngôi hắn đã cho quy chuyển tất cả vị trí cung điện, tên chết tiệt"

Chợt hàng trúc rì rào , một làn gió đi đến thật ngọt, lạnh sống lưng.

Nàng quay trái phải xem có ai theo dõi không, nhưng có vẻ chỉ là ngọn gió bình thường, dọa chết ta rồi.

-"Ngự thư phòng trong điện của hoàng thượng? Chết cha rồi, bây giờ chỉ còn cách vào trong đó"

Ánh đèn phòng Diệp Thần vẫn chưa tắt, hắn là chuyên gia ngủ muộn.

-"Hay ta ngồi đây chờ đến khi trời sáng? Không được, đường đường là mẫu nghi thiên hạ sao lại ngủ ở đây thế này! Vào thôi"

Nàng dùng khinh công bay lên gác thứ hai, lén mở cánh cửa sổ nhảy vào bên trong bằng đôi bàn chân mềm như mèo.
Một mùi hương nồng dịu của hoa hồng bốc lên sực mũi, cô ta vẫn từ từ, nhún nhường thám thính.

-"Hắn không ở trong phòng sao?"

Vẫn vẻ dình dập, sợ phát hiện, phòng thủ quá đáng, đang bước trên sàn gỗ, bỗng nhiên chân nàng tê cứng lại, một chất nhờn nhơm nhớp khiến nàng suýt ngã may mắn chống tay được vào bức tường. Điều ngạc nhiên, bức tượng hé mở, chia ra làm đôi. Mùi hương hoa hồng bốc ra ngào ngạt hơn khiến nàng khó thở.

-"Mùi gì mà khó chịu thế này?"

Đi sâu vào bên trong, nàng chợt nhìn thấy một cảnh: hắn đang tắm.

-"Chết ta rồi, làm sao đây?"

Cô ta vội đánh ngất một nữ nô tỳ, lột quần áo của nàng ta, cải trang thành tiện nữ.

-"Bây giờ ta đã thấu nỗi khổ của mấy bọn trộm cướp."

-"A Tử, ra đây dội nước cho ta"

Nàng bối rối

-"Ta đã tắm cho trẻ con bao giờ đâu?"
Cô ta dội một gáo nước thật to vào người khiến hắn bỏng rát

-"Cho chết cái tên háo sắc"

-"Cô làm như vậy là chết người ta rồi đấy, xoa người cho ta"

-"Bẩm hoàng thượng, hôm nay Tử nhi hơi mệt, nên thần đi đây"

-"Quay lại"

-"Xin lỗi, tạm biệt"

Nói xong nàng túm lấy quần áo của Diệp Thần không cho hắn thay, phi qua cửa và chạy mất.

-"Đấu với ta sao?" Hắn cười nhạt.

Tranh Tịch đến ngự hoa viên, bỏ chiếc mặt nạ.

Một bàn tay lạnh lẽo túm vào vai cô.

-"Là ai?"

Đeo mặt nạ.

Chính là hoàng thượng, hắn đã đuổi theo.

Nàng dùng Lưu Ly hương khiến tâm trí hắn hơi hoảng nhưng vẫn điều khiển được mình. Nàng rút đao, bất giác hắn né được. Hai người đấu kiếm. Rừng tre ríu rít thổi. Diệp Thần túm lấy eo Thanh Tịch, nhìn thẳng vào mắt nàng, giơ tay bỏ tấm mặt nạ nhưng bị cô hất ra.
Hắn buông cô ra, cô ngã bịch xuống.

-"Đau chết ta rồi, ngươi muốn chết sao hả?"

Đột nhiễm Diệp Thần phi đến hàng tre, tìm một cây trúc, thổi sáo.

Tiếng sáo khiến Tranh Tịch đau đầu nhức nhối, không cử động được, người cứng đơ.

Nàng rút ra từ đầu mình cây trâm phong lan màu đỏ, gọi to:"Xuyến Chi, Xuyến Chi."

Từ sau bụi hoa,một yêu tinh tóc trắng xóa hiện ra, lần này không phải là cây sáo, mà là một cây đàn tranh đánh áp tiếng sáo tre của Diệp Thần. XÍCH LINH| ĐÔNG PHONG TƯ HOÀI - Chap 3: TÙY TIỆN
Một ánh sáng mạnh vụt qua, điện hạ ngã quỵ.

Xuyến Chi mang Tranh Tịch đi mất.

Về Ngọc Đình điện,

-"Bé con, ngươi có làm sao không?"

-"Ta thì làm sao,ngươi một mình mà dám đấu lại Diệp Thần sao? Hắn võ công cao cường, khó địch nổi"

-"Ta muốn đến Long Đình điện để xem danh sách tỳ nữ, ở đó có mẹ ta"

-"Ngự thư phòng sao? Vậy mà không nói ta biết, ở đó có một gian phòng bí mật để chứa những thông tin kín,và một phòng giam chuyên trừng trị những kẻ có tội bằng cách tàn bạo"

-"Lúc nào chúng ta đến đó được không?"

-"Muội hay hiếu kì thật"

-"Hôm nay, tỷ cõ thể ở lại với ta không? Ta cô đơn quá"

-"Để ta ru ngươi ngủ,được không?"

-"Được".

...

Hôm sau, yến tiệc ở Long Đình điện có sự tham gia của tất cả các cung nữ.

-"Thần thiếp xin kính hoàng hậu một ly"

-"Không dám thưa Nhàn phi"
Nhưng để giữ thể diện cho cô ta, hoàng hậu vẫn cụm ly.

Đang đưa tay ra, Nhàn phi bất chợt hất ly rượu nóng vào tay chính mình.

-"A...hoàng hậu, sao người lại đổ nước vào tay thần thiếp"

-"Cô nghĩ cô đủ tư cách để ta phải hất nước vào ngươi à? Tự tin quá rồi"

-"Tranh hoàng hậu, nàng đường đường là mẫu nghi thiên hạ,làm mà không biết xin lỗi sao?"

-"Hoàng thượng cũng nghĩ là do thiếp bày ra đúng không?"

-"Tất cả mọi người cùng nhìn thấy"

Nàng rời khỏi chỗ ngồi, cầm ly rượu nóng ra chỗ hoàng thượng

-"Thiếp kính người một ly"

Diệp Thần cũng hiểu lắm cũng đưa tay ra cụm. Nàng bất cốc rượu vào tay

-"A... Sao hoàng thượng lại hất nước vào tay thiếp vậy? Thật là quá đáng"

-"Đó người thấy không, mọi người vừa chính kiến người đổ rượu vào tay thiếp đấy, còn không biết xin lỗi sao?"
Nhàn phi nhục nhã trong sự cười đùa của đám phi tần còn hoàng thượng lại cảm thấy rất thú vị.

-"Hôm nay thiếp không khỏe, về trước mong hoàng thượng không chê bai"

Đi qua Nhàn phi, nàng nhếch mép

-"Muốn đấu lại ta? Còn xa"XÍCH LINH| ĐÔNG PHONG TƯ HOÀI - Chap 3: TÙY TIỆN

#listen: Sơ kiến.

Hôm nay là 30 Tết rồi, chúc ai đọc được dòng này luôn vui vẻ, mạnh khỏe, hạnh phúc, may mắn nhé 🍀. Love all ❤