CHƯƠNG 63
Nhị Lang không nhìn Điệp Trúc Lam, hắn ta không muốn so đo với một nữ nhân, bèn nói với Lưu Ly: “Lưu Ly tỷ, hay là…”
“Nhị Lang.

” Lưu Ly cắt ngang lời của Nhị Lang: “Việc này ta để đệ làm, đó cũng là có lý do.


Thấy Nhị Lang nghi hoặc, Lưu Ly tiếp tục nói: “Đệ hiện nay đã 17 còn chưa lấy thê tử, bây giờ không phải tự mình tích ít tiền để dành cho thê tử tương lai hay sao?”
Đại Lang nghe vậy, vội phụ họa: “Đúng đó Nhị Lang, việc này đệ làm đi, huynh không góp vui nữa.


Điệp Trúc Lam tức điên, nhéo mạnh Đại Lang một cái, trực tiếp xoay người về phòng.

Tiếng đóng cửa đó, sợ người khác không nghe thấy.

“Cái thứ chết tiệt, nếu đập hỏng cửa nhà ta thì cút về Điệp gia của ngươi cho ta, Trương gia ta không nuôi được con dâu như ngươi.



Trương Trần Thị vốn có tính tình chanh chua, Điệp Trúc Lam cũng như vậy, bà ta làm sao có thể nhịn được? Vì vậy mở miệng mắng.

Sau khi mắng xong, Trương Trần Thị lại trừng mắt với Đại Lang: “Còn không quản tốt thê tử của con, Trương gia chúng ta có thể bị nó phá tan hoang rồi.


Sắc mặt của Đại Lang không tốt, nhưng cũng sợ mẹ mình tức giận, vì vậy khuyên: “Mẹ, mẹ đừng giận, con sẽ nói với nàng ấy.


Nói xong, Đại Lang đổ một giỏ nấm xuống giàn phơi trên mặt đất, nói với mọi người: “Con lên núi nhặt ít quả thông rồi về.


Hái nấm cả buổi sáng, nhưng chưa nhặt hạt thông, chắc đều đáng tiền, thứ đó lại nặng, hắn ta mang về cũng được, bớt cho mẹ và đệ đệ của hắn ta bị mệt.

Nghe vậy Lưu Ly vội dặn: “Quả thông Đại Lang ca trực tiếp mang đến nhà ta là được.


Quả thông không giống nấm, không những nặng, còn phải để cô gia công, nếu để ở Trương gia ngược lại không tiện.

Đại Lang gật đầu, tâm trạng buồn bã đi ra ngoài.

Nhìn bóng lưng có hơi khom của Đại Lang, Lưu Ly không khỏi cảm khái.

Thật sự là lấy thê tử như một canh bạc, ở trong ký ức của cô Đại Lang ca cũng là một người tốt, trước khi chưa lấy Điệp Trúc Lam cũng là một thiếu niên có chí tiến thủ.

Nhưng hiện nay lại có thê tử không biết hài lòng như Điệp Trúc Lam, khiến cô muốn co kéo Đại Lang ca cũng phải suy nghĩ.

Sau khi Đại Lang rời đi, Lưu Ly cũng không ở lại nữa, dẫn hai đứa trẻ tạm biệt Trương Trần Thị.


Lưu Ly mỗi tay nắm tay của một đứa đi trên con đường nhỏ về nhà, chỉ là trên đường đi hai đứa trẻ rất trầm mặc, nắm chặt tay của Lưu Ly.

Lúc này, Lưu Ly càng chắc chắn hai đứa trẻ khi ở Trương gia đã xảy ra chuyện gì đó.

Vốn còn định đợi về nhà rồi hỏi, nhưng Lưu Ly lúc này lại không nhịn được, dừng bước chân, khuỵu người xuống, nhìn hai đứa trẻ.

“Nói cho mẹ biết, hôm nay đã xảy ra chuyện gì?”
“Mẹ…”
“Mẹ, không có chuyện gì cả.


Khi Yên Yên muốn mở miệng, Bình Bình lại lên tiếng trước.

Yên Yên mặt mày mờ mịt nhìn ca ca nhà mình, dường như có chút không hiểu.

Rõ ràng có chuyện xảy ra, ca ca tại sao lại nói không có chuyện gì cả?
Lưu Ly thấy hai đứa trẻ như vậy, sắc mặt không khỏi trở nên nghiêm nghị, nhìn chằm chằm Bình Bình: “Bình Bình, mẹ biết con thông minh hơn những đứa trẻ khác, cũng rất hiểu chuyện, không muốn mẹ lo lắng, nhưng điều đầu tiên con phải nhớ là con bây giờ vẫn là một đứa trẻ chưa đến 5 tuổi, mà mẹ là người lớn, bất luận xảy ra chuyện gì, mẹ đều sẽ cản ở trước mặt các con.


Đứa trẻ Bình Bình này trưởng thành quá sớm, tâm tư cũng quá nặng, cô không hy vọng cậu bé như vậy.


Ít nhất, một đứa trẻ 4-5 tuổi, không nên gánh vác quá nhiều, cô không phải nguyên chủ, nếu cô đã đến rồi, thì muốn hai đứa trẻ vô tư vô lo mà trưởng thành.

Bình Bình nghe thấy lời của Lưu Ly, cặp lông mày nhỏ nhíu chặt lại, biểu cảm lại bởi vì sự nghiêm nghị của mẹ mà có chút ấm ức.

Dù sao có trưởng thành sớm hơn nữa, cậu bé cũng chỉ là một đứa trẻ chưa đến 5 tuổi.

“Nhưng mà mẹ, Bình Bình cũng muốn bảo vệ mẹ.

” Đôi mắt của Bình Bình trong trẻo, mang theo sự quật cường và khẳng định: “Bình Bình là ca ca, cũng sẽ bảo vệ muội muội.


Nghe thấy lời của Bình Bình, Lưu Ly chỉ cảm thấy chua xót và cảm động, nước mắt rưng rưng nhưng cố kìm lại: “Bình Bình, con phải biết, mẹ đặt tên cho hai đứa là Bình Bình Yên Yên, chính là muốn để con và muội muội bình an vui vẻ sống một đời, vô tư vô lo mà trưởng thành, chứ không phải để con tí tuổi đầu gánh vác nhiều như vậy.