Cố Tại Ngôn vào phòng, Lưu Ly khép cửa phòng lại.

Cản trở xong những ánh mắt phía ngoài, Lưu Ly liền từ trong một góc lấy ra mấy ngọn nến, nhóm lửa toàn bộ, bảo đảm tia sáng trong phòng đủ sáng rồi mới nhìn Cố Tại Ngôn.

Vừa quay đầu lại, đã thấy Cố Tại Ngôn đang dùng một loại ánh mắt dò xét nhìn mình, con ngươi thâm thúy kia như lỗ đen không hiểu thấu hấp dẫn người, Lưu Ly suýt nữa không chống đỡ được.

"Khụ! ! Này, đợi chút nữa anh giúp tôi đè lại Đại Lang ca, tận khả năng đừng để chân anh ấy cử động.

" Lưu Ly hơi lúng túng dời ánh mắt, nói chính sự.

Lúc này Trương Đại Lang mặc dù đang mê mang, nhưng là vì không có thuốc tê, đợi chút nữa nối xương sẽ rất đau, sợ hắn chịu không nổi cử động bậy bạ tạo nên tổn thương lần hai, cho nên Lưu Ly mới để cho Cố Tại Ngôn đi vào hỗ trợ.

Cố Tại Ngôn gật đầu, nhưng thấy Lưu Ly cũng không có nhìn mình, liền nhàn nhạt ‘ừ’ một tiếng, liền đi tới bên giường, đè chân Trương Đại Lang xuống.

Lưu Ly cũng vứt bỏ chút xấu hổ trong lòng, tiến lên bắt đầu sờ xương Trương Đại Lang.

Sờ xương là một việc vô cùng khó khăn, bác sĩ lão làng cũng phải tìm tòi vô số lần mới có thể thuận buồm xuôi gió, mà kinh nghiệm Lưu Ly theo nghề thuốc lại cũng không phong phú, cho nên lúc này thật ra cô cũng căng thẳng trong lòng.

Nhưng khi tay đụng phải chân Trương Đại Lang, mặt mày của cô liền trở nên nghiêm túc, cả người chuyên chú vô cùng.

Thậm chí là khi Trương Đại Lang đau đến mức tỉnh lại rồi nghẹn ngào kêu đau, Lưu Ly cũng chưa chịu ảnh hưởng, tất cả lực chuyên chú đều ở chỗ gãy xương của Trương Đại Lang.


Cô biết, mình nhất định phải vô cùng chuyên chú nắn lại tất cả xương gãy của Trương Đại Lang vào vị trí chính xác, nếu không một khi xương cốt mọc tái tạo lại, chân Trương Đại Lang liền què thật.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, trán Lưu Ly có mồ hôi mịn không ngừng chảy ra, Trương Đại Lang đau mà mấy lần ngất đi lại tỉnh lại vì đau, mà Cố Tại Ngôn từ đầu đến cuối đè lại chân Trương Đại Lang, không để hắn cử động ảnh hưởng hành động của Lưu Ly, nhưng ánh mắt Cố Tại Ngôn lại luôn rơi vào trên người Lưu Ly.

Thấy Lưu Ly chăm chú, Cố Tại Ngôn cảm thấy trong lòng mình hình như có gì đó đang hòa tan, nói không rõ là cảm giác gì.

Chỉ không thấu mà cảm thấy, dáng vẻ chuyên chú này của Lưu Ly hết sức hấp dẫn người ta.

Hết thảy những điều này Lưu Ly cũng không biết.

Xác định xong toàn bộ xương đùi Trương Đại Lang đã về vị trí, Lưu Ly thở phào nhẹ nhõm, sau đó liền dùng tre trúc cố định chặt chân của Trương Đại Lang.

Chờ làm xong, Lưu Ly mới mở cửa phòng.

Trương Trần thị luôn căng thẳng chờ ở cửa, thấy cửa phòng mở, một đôi mắt lo lắng kèm mong đợi nhìn về phía Lưu Ly, bờ môi nhúc nhích mấy lần, lại không thể mở miệng hỏi thăm Lưu Ly về tình hình Trương Đại Lang.

"Thím, chân Đại Lang ca tạm thời không có sao, thím đi tìm người đưa một tấm ván gỗ đến trước, nhấc Đại Lang ca về nhà đã.

"
Trương Trần thị nghe chân Trương Đại Lang không sao, cả người mới thả lỏng, nhìn Lưu Ly mà tràn đầy nước mắt: "Ly, thím không biết làm sao để cảm ơn cháu nữa, cháu! ! "
"Thím đừng nói những lời này, cháu đã xem Đại Lang ca là anh trai, đây là điều cháu nên làm.

"
Trương Trần thị lau nước mắt, không nói thêm nữa, chỉ bảo Trương Nhị Lang và một hậu sinh trong thôn về nhà nhấc tấm ván gỗ.

Tư đại phu vẫn là không tin Lưu Ly có thể nối được chân Trương Đại Lang, liền vào xem tình hình Trương Đại Lang.

Lúc này Trương Đại Lang đã mệt rã ngủ thiếp đi lần nữa, Tư đại phu nhìn chân Trương Đại Lang nửa ngày, rốt cục đơ khuôn mặt đi ra.

Thôn dân thấy Tư đại phu thế này, liền hỏi Tư đại phu Trương Đại Lang thế nào rồi, chân đỡ chưa.

Tư đại phu không nói chuyện, chỉ trầm mặc rời khỏi nhà Lưu Ly.

Rất nhanh, Trương Đại Lang và hậu sinh trong thôn nâng một tấm ván gỗ đến, mấy người hợp sức cẩn thận nâng Trương Đại Lang lên trên ván gỗ rồi rời đi.

Ngay từ đầu Trương Trần thị muốn đi cùng, nhưng nghĩ đến trong nhà Lưu Ly nhiều việc thìdo dự, là Lưu Ly thúc giục bà ấy về, Trương Trần thị mới đi.

Chờ Trương Trần thị rời đi, Lưu Ly thanh toán tiền công phải thanh toán, sau đó nói một tiếng hôm nay nghỉ ngơi, để các thôn dân về trước, sau đó cô mới nhớ tới đám người Âu Dương Diệp.

Giờ khắc này, Âu Dương Diệp đang xem xét những hạt thông đã bóc ra, trong mắt đều tràn đầy hứng thú.


"Tần chưởng quỹ, không biết hôm nay ông tới tìm tôi vì chuyện gì?" Ánh mắt Lưu Ly dời từ trên người Âu Dương Diệp, nhìn về phía Tần chưởng quỹ, cũng không mời người ngồi, trực tiếp liền hỏi thăm ý đồ Tần chưởng quỹ đến nhà.

Trên thực tế, bây giờ trong nhà cũng không có chỗ để bọn họ ngồi, chẳng bằng trực tiếp đứng đấy nói chuyện.

Tần chưởng quỹ nghe Lưu Ly hỏi thăm, liền nhìn chủ tử nhà mình.

Âu Dương Diệp cũng nghe được Lưu Ly hỏi, liền đi tới bên này: “Lưu nương tử, là tại hạ muốn tìm cô.

"
Lưu Ly đã sớm biết người muốn tìm cô là Âu Dương Diệp mà không phải Tần chưởng quỹ, nhưng là cô cũng chưa từng nói chuyện với Âu Dương Diệp, cho nên cũng không hay khi tùy tiện hỏi, lúc nãy mới mở miệng nói với Tần chưởng quỹ.

Bởi vậy, khi Âu Dương Diệp đi tới thì Lưu Ly không có gì bất ngờ, chỉ thuận theo hỏi: “không biết Âu Dương công tử tìm tôi làm gì?"
"Cũng không có gì.

" Âu Dương Diệp mặt mày nhẹ nhõm, trên mặt mang nụ cười: “Chỉ là đã lâu không thấy Lưu nương tử đưa hạt thông đến Phúc Mãn Lâu, tôi mới đến xem một chút, xem có xảy ra vấn đề gì không thôi.

"
Nói rồi Âu Dương Diệp nhìn đống hạt thông bên kia và hỏi: “Không biết phải mất bao lâu có thể trở thành thành phẩm?"
"Hai ngày.

" Lưu Ly nói ra một khoảng thời gian khá bảo thủ.

Bóc hạt thông vốn cũng không khó, nhưng phải qua chưng nấu nhiệt độ cao, sau đó tiến hành xào chế hong khô, chỉ cần đủ người, hai ngày là hoàn toàn có thể.

Đối với câu trả lời của Lưu Ly, Âu Dương Diệp hình như không hài lòng.

"Hai ngày chỉ có thể làm ra nhiêu ấy?" Âu Dương Diệp hỏi.


Lúc này hạt thông đã được các thôn dân bóc ra có khoảng trăm cân, cũng không nhiều.

Lưu Ly nghe Âu Dương Diệp nói vậy, liền biết hắn rất có thể là bởi vì hạt thông mà đến, thế là nhân tiện nói: “Âu Dương công tử cũng nhìn thấy rồi đấy, chỗ này của tôi quá nhỏ, không mở rộng được.

"
Nếu không phải như thế, cô cũng không phải dừng lại trong vài ngày qua.

Nói xong cũng không đợi Âu Dương Diệp nói tiếp, Lưu Ly trực tiếp: “Xưởng ở phía sau đã xây xong rồi, hạt thông này không đến một tháng là có thể toàn bộ làm ra thành phẩm.

"
Nói đến đây, Lưu Ly chỉ vào đống hạt thông đã tích lũy như núi.

Chỉ là Âu Dương Diệp nghe lời này, lại tựa hồ cũng không hài lòng, nhíu nhíu mày lại, Âu Dương Diệp mới tiếp một câu: “Chỗ cô chỉ có nhiêu đây sao?"
Nói thật ra, Âu Dương Diệp hơi thất vọng.

Lưu Ly nghe lời này không khỏi sững sờ, nghĩ nghĩ mới thăm dò hỏi: “Âu Dương công tử là cảm thấy nhiêu đây quá ít?"
Hạt thông chỗ cô, nói ít thật ra cũng không ít, đợi lúc tất cả hạt thông thành thành phẩm, hẳn là cũng có vài ngàn cân, cũng không phải là một con số nhỏ.

Âu Dương Diệp gật đầu gọn gàng dứt khoát: “Ít.

".