Hạt thông trước đó Lưu Ly đưa đến Phúc Mãn Lâu không có bán trên trấn, mà là trực tiếp đưa đến huyện thành và tỉnh thành.

Hương vị hạt thông của người khác đắng chát còn mang theo vị dầu, bởi vậy không người hỏi thăm, hạt thông Lưu Ly làm thì vừa được bán ra liền được hoan nghênh.

Vật hiếm thì quý, bây giờ giá những hạt thông kia đã sớm hơn giá cả bán ra lúc đầu gấp mấy lần, lại như cũ không có hàng cung ứng, đây cũng là nguyên nhân Âu Dương Diệp tự mình đến đây chuyến này.

Hạt thông dễ bảo quản, lại bán được giá, Âu Dương Diệp vốn muốn bán những hạt thông này ở kinh thành, nhưng lại không đủ.

Lưu Ly không biết Âu Dương Diệp suy nghĩ gì trong lòng, nhưng là nghe Âu Dương Diệp nói xong, cô đã suy nghĩ trong đầu.

Hạt thông trên núi Thôn Đại Vĩ đúng là đã không còn nhiều, trừ trong núi sâu, nhưng lúc này ở núi sâu lại quá nguy hiểm, vì kiếm tiền mà không để ý mạng sống chắc chắn không được.

Chỉ là trước đó cô cũng cân nhắc qua vấn đề này, cũng nghe mấy huyện chung quanh cũng có hạt thông, cho nên muốn sản lượng nhiều cũng là không phải không thể.

Chỉ là đi huyện khác, phải đầu tư tài chính nhân lực không ít.

Nghĩ đến đây, Lưu Ly nhìn về phía Âu Dương Diệp: “Chỗ núi sâu của chúng tôi dù cũng có hạt thông, nhưng núi sâu nguy hiểm, nếu là Âu Dương công tử cảm thấy hạt thông ít, không bằng chúng ta hợp tác, tôi đưa phương pháp, Âu Dương công tử cử nhân lực tài lực đến huyện khác thu hạt thông, được thì chúng ta chia 4:6, tôi bốn anh sáu, thế nào?"
Cô đây là chuẩn bị dùng kỹ thuật nhập cổ phần, giống như trà nhài và quần áo may sẵn, ngồi hưởng ích lợi.

Dù sao, tiền của cô bây giờ cũng không nhiều, căn cơ cũng bất ổn, nếu là đi nơi khác xây xưởng hạt thông sẽ đụng phải rất nhiều vấn đề.


Công việc chuẩn bị giai đoạn trước sẽ gặp phải không ít trắc trở, mà mùa đông đã sắp tới, thời gian để nhặt hạt thông đã không còn nhiều nữa, lựa chọn hợp tác cùng Âu Dương Diệp là biện pháp tốt nhất trước mắt.

Nhưng mà, nghe lời này của Lưu Ly, Âu Dương Diệp lại trầm mặt: “Chú ý này của Lưu nương tử không khỏi tay không bắt sói.

"
Âu Dương Diệp là người làm ăn, người làm ăn tự nhiên là muốn tối đa hóa lợi ích, bốn phần là khá nhiều.

Đầu tư nhân lực vật lực đều là bên hắn sắp xếp, mà Lưu Ly chỉ cho ra một biện pháp liền muốn bốn phần tiền lời, Âu Dương Diệp cảm thấy Lưu Ly muốn quá nhiều.

Nghe lời Âu Dương Diệp kia mang theo ý giễu cợt, thần sắc Lưu Ly lại không thay đổi, chỉ nhàn nhạt nhìn Âu Dương Diệp, đối mặt với con ngươi minh mẫn kia của Âu Dương Diệp: “Nếu là Âu Dương công tử cảm thấy tôi đây là tay không bắt sói, coi như tôi chưa nói lời này là được.

"
Âu Dương Diệp: "! ! " Hắn đây không phải đang cò kè mặc cả sao?
Nhưng nhìn dáng vẻ Lưu Ly không định hợp tác, Âu Dương Diệp nhịn, mới nói: “Cô ra phương pháp, tôi cho cô một phần tiền lời, thế nào?"
Theo như Âu Dương Diệp xem xét, một phần tiền lời đã là khá nhiều.

Nhưng mà, lần này đổi lại là Lưu Ly lạnh mặt: “Âu Dương công tử đã không có thành ý hợp tác, vậy mời về đi.

"
Nói xong, Lưu Ly trực tiếp quay người.

Loại người Âu Dương Diệp nhìn là biết khôn ranh, Lưu Ly đã sớm đề phòng hắn ép giá, cho nên không có báo ba phần tiền lời như đã suy nghĩ trong lòng, mà là báo bốn phần, nhưng không nghĩ đến Âu Dương Diệp nói thẳng một phần.

Nói thật, chỉ là ra một phương pháp không phức tạp, theo lý mà nói cô cũng là đã kiếm lời.

Nhưng tương tự, cô cũng là thương nhân, cô cũng coi trọng lợi ích.

Nếu là cô nguyện ý, cô cũng không phải là không thể tự mình đi làm chuyện này, chỉ là cô đi làm thì sẽ phiền toái hơn, tốc độ chậm hơn, muốn hấp lại tài chính sợ là phải chờ tới lúc hạt thông chín vào quý sau.

Huống hồ, cô muốn ba phần lợi nhuận, đó cũng là vì muốn hợp tác lâu dài với Phúc Mãn Lâu.

Nếu mà lần này mở miệng bốn phần lại chỉ được một phần, sợ là về sau cũng sẽ bị hung hăng ép giá.

Dưới tình hình chưa tìm đến đối tượng hợp tác thích hợp, vì ngăn chặn rắc rối, cô nhất định phải bày ra tư thái.

Thấy bóng lưng Lưu Ly không chút do dự xoay người, Âu Dương Diệp liền giật mình.


Vốn dĩ hắn chỉ coi Lưu Ly là một nông phụ bình thường, cũng chỉ là ngẫu nhiên phát hiện mấy món ăn vật lạ.

Hắn ở vị trí này muốn hợp tác với một nông phụ bình thường, lại còn tự thân đến đây, có thể nói là đã đủ thành ý và cho đối phương mặt mũi cực lớn.

Nhưng là điều kiện tiên quyết là đối phương thật sự chỉ là một nông phụ bình thường, nhưng hiển nhiên, bóng lưng Lưu Ly không để lại tí lối thoát kia đã nói rõ cô cũng không phải là một nông phụ bình thường.

Nông phụ bình thường nào có thể có được sư thong dong tự tin và quyết đoán như cô?
Thậm chí giờ khắc này, hắn thấy được mấy phần cái bóng hắn của lúc trước trên thân Lưu Ly, lúc ấy mình mặc dù một nghèo hai trắng, cũng chẳng phải giống cô tự tin ung dung tìm người hợp tác đó sao?
Trong nháy mắt, Âu Dương Diệp có mấy phần hứng thú với Lưu Ly.

Sự hứng thú trong mắt Âu Dương Diệp, tất cả đều vừa vặn rơi vào trong mắt Cố Tại Ngôn, trong nháy mắt, Con ngươi Cố Tại Ngôn trở nên lạnh lùng.

Âu Dương Diệp trực giác bén nhạy cảm giác được nguy hiểm, lời vốn muốn nói nghẹn ở cổ họng, vô ý thức nhìn về phía Cố Tại Ngôn.

Chỉ vừa nhìn một cái, thân thể Âu Dương Diệp liền cứng ngắc.

Hắn! Vì sao lại có mặt ở đây?
Mặc dù bây giờ hắn ăn mặc bình thường, trên mặt còn có vết sẹo, nhưng Âu Dương Diệp lại trong nháy mắt nhận ra được thân phận của Cố Tại Ngôn! ! Trong kinh thành, tồn tại mà không ai không sợ.

"Tham! ! " Âu Dương Diệp đang muốn hành lễ với Cố Tại Ngôn.

Nhưng mà, Âu Dương Diệp mới nói một chữ, Cố Tại Ngôn liền cho hắn một ánh mắt lạnh lùng mang theo ý uy hiếp.

Trong nhất thời, lời đến khóe miệng bị Âu Dương Diệp nuốt lại vào, khiếp sợ trong lòng lại là không có chút nào giảm bớt.

Lưu Ly lúc này đứng đối diện Cố Tại Ngôn, cho nên sự lạnh lùng trong mắt Cố Tại Ngôn vừa vặn để cô trông thấy.


Trong chớp mắt, trong lòng Lưu Ly dâng lên sự nghi ngờ: “Các người quen biết?"
Ánh mắt kia, cực kỳ giống như đang nhìn kẻ thù.

Cô đúng là có nghĩ tới thân phận Cố Tại Ngôn không tầm thường, cũng từng nghĩ kẻ thù của Cố Tại Ngôn có thể cách đây không xa, chỉ không nghĩ tới kẻ thù của hắn vậy mà tìm tới nhanh vậy.

Người như Âu Dương Diệp, vừa nhìn chính là kiểu người cô không chọc vào nổi.

Lưu Ly nhíu chặt lông mày, tâm tư nhanh chóng chuyển đổi suy nghĩ.

Nhìn thần sắc Lưu Ly, Cố Tại Ngôn biết cô hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Ta không quen.

" Theo bản năng, hắn không muốn để cho Lưu Ly biết thân phận thật của hắn, bởi vì hắn cảm thấy nếu như Lưu Ly biết, sợ là sẽ cách mình ra xa.

Lưu Ly nghe lời này, ngẩng đầu nhìn về phía Cố Tại Ngôn, bên trong ánh mắt có hoài nghi.

Không quen? Vậy tại sao sẽ có ánh mắt như nhìn kẻ thù vừa nãy?
Cố Tại Ngôn bị Lưu Ly nhìn mà không hiểu sao lại thấy chột dạ, vô ý thức liền dịch chuyển khỏi ánh mắt ấy.

Thấy Âu Dương Diệp vẫn là bộ dáng giật mình, sợ Lưu Ly quay đầu nhìn ra manh mối, cũng vì để Lưu Ly hết hoài nghi, bèn lành lạnh mở miệng: “Chủ ý của nương tử nhà ta đáng giá ngàn vàng, cậu muốn dùng một phần tiền lời mua biện pháp của nàng ấy, là ức hiếp nàng ấy không có ai che chở à?".